Grainau – Garmisch – Partenkirchen

Ngày nắng đầu tiên và duy nhất
August breeze
Lại tản bộ
Connect
những người tốt bụng
Không cô đơn
Nước hồ
xanh ngọc biếc
mát lạnh dưới nắng
Ngâm chân = ngâm cả não
Coffee and beer
Ông trời mặc áo giáp đen ra trận
Quá giang đi chợ
ấm lòng!

Bus
Tìm thác
đến nơi thì ĐÓNG CỬA
thôi thì leo núi
mưa phùn
trượt
cảnh đẹp ngất
Xuống núi được quá giang tiếp
Cảm ơn hai bác ạ!


Sương mù
Mưa phùn
Converse
Nhũn chân
Thác nước
On the verge of
Lost
and Found and Confirm
lối về
cô độc
Lại lạc
Không tin vào Google Maps
vùng cấm – không lối thoát
mém khóc
mảng tối không khả thi nhưng
hu rây xuống được núi
Liệt nửa người!

On the verge lần thứ hai
Cách đích đến 7 phút
Lại Converse
nhưng không dụng cụ
Lại thác
no handle
Lại không người
Quay đầu là bờ
Tự nhiên ngụt người leo
Mém bỏ cuộc
Hu rây có lối đi khác
Già trẻ gái trai nô nứt leo
Mình cũng leo
Đến thác rồi
mua vé thôi
Vượt thác
đẹp điên
mà lạnh teo
leo nửa đường thôi vì hết đạn
Dìa mà hí hửng vì mình không bỏ cuộc
Nghĩ: khó quá thì chọn con đường khác dễ hơn.
Good job!

Câu chuyện ăn bánh trả tình
Order
Nhấp li nước vừa gọi
nhận ra
Không thẻ chỉ tiền mặc
không đủ tiền
loay hoay
mém khóc
Bác bàn trước đưa cho 5 Euro
Mời cả shot
mà mình dạ dày
không uống được, bác hơi buồn
Định paypal trả bác nhưng bác bảo
Không sao, enjoy đi
Ăn mà ấm lòng!


Min-ie

Long for intimacy
I crush into you
All the calls
the voice messages
the rush
end up fading
Wonder where our story went wrong
Though short
Though only a glimpse
Though my firm voice, my firm mind
telling us
might not be together is an answer
But nights holding me off the train
But thoughts lifting me off the ground
floating toward you.

Had I know leaving you
caused such pain
Maybe I would have stayed
to endure the emptiness
After those endless lushing nights.

#1

đôi mắt 

họ có thể đọc được những con sóng cảm xúc hỗn loạn của ta…

hay nhìn chằm chằm vào sự tĩnh mịt của nó giữa đêm đông…

ta không đủ dũng cảm để cho họ thấy con đường vào tâm hồn ta

những lúc hỗn loạn chênh vênh không âm nhạc

ta nhắm mắt

để giấu đi sự lạc lõng

cô đơn

sợ hãi của mình