Họ muốn thương nên tỏ
Ta muốn tỏ nên thôi
Họ cho nỗi buồn lên tiếng
Ta cho nước mắt chảy vào trong
Thế giới họ cao dần theo năm tháng
Thế giới ta sâu thẳm theo thời gian
Ta cho thời gian trôi
Họ giật thời gian về phía mình…
Họ muốn thương nên tỏ
Ta muốn tỏ nên thôi
Họ cho nỗi buồn lên tiếng
Ta cho nước mắt chảy vào trong
Thế giới họ cao dần theo năm tháng
Thế giới ta sâu thẳm theo thời gian
Ta cho thời gian trôi
Họ giật thời gian về phía mình…
#25
#ngỗnngang
#cô đơn
But happier…
To love and to be loved
by “strangers”
To accept the vulnerability, the chaotics, the bore, the broken
of the heart where the mind should stay
To end one-side
-Love peacefully
How can a person be a life?
I wondered…
Like a small planet
fall into an orbit
of you
gravitate to your voice, your sense, your smile,
to your stories
or that I have nothing to say
or that my life is just unadorned
or that your stories coloured all
my joy
my loneliness
my anger
my blue
Teach me how to love
myself more than I would never know
Teach me how to move on
when my heart burdens
Teach me how loneliness
suits me the most
Teach me how to let go
of you
gratefully and serenely…
Thank you!
“Thật ra, lựa chọn không nằm ở người nào mà là nằm ở chính mình cần và muốn điều gì nhất cho cuộc sống về sau. Muốn một tình yêu cuồng nhiệt mê đắm nhưng bấp bênh và bất chấp tương lai tròn méo thế nào? Hay muốn một mái âm bình bình đạm đạm, tựa vào nhau theo kiểu tình bạn… đời, không quá thiết tha, không quá mong cầu, chỉ cần có người bên cạnh lúc tóc bạc da nhăn.”
Thương mấy cũng là người dưng
Như một lần mình nói chuyện với ba…
“Ba, dạo này cô Hành sao rồi?”
“Ừa thì cô vẫn khỏe nhưng cậu Út mày thì dạo này hơi đãng và sức khỏe có chút sa sút”
Và rồi ba nói với giọng điệu hí hửng “Lúc đó ba ghẹo cô Hành. Ổng quên ni quên nọ nhưng không quên bà là được rồi.”
Mình biết cậu Út là đời chồng thứ hai của cô Hành. Hai người đến nhau ở như vậy mà không có con, cùng nhau sống một cuộc sống hơi khó khăn một chút về tài chính. Vậy mà thì thoảng nghĩ về mình là cảm thấy ấm lòng: có người hủ hỉ khi đêm về, có người chăm sóc những lúc ốm đau trở trời, có người để nhớ về. Sao tình cảm có thể bình yên như vậy, chẳng phải sa hoa, phù phiếm, điên cuồng theo đuổi, chỉ cần cái nắm tay cùng nhau đi qua tháng ngày, trong căn nhà nhỏ, một mảnh vườn, đàn gà nhỏ, ngày sửa xe, ngày làm thuê, ngày bán bánh mì.
Nếu lòng đã tịnh thì điều gì mà ta không thể vượt qua được…


Look at the children
and see how they smile
Those are bright, sincere and honest
Hope is all they got
But fearless brings them further.
To the place called “wonderland”
To the place “her” hoped
To the place where it was only in memories
Scars, pain and anger
Distrust, misbelief and unfaithfulness
Torn down, confusing “her”
Or just the sky’s full of rainbow
But grey stays in her eyes
Grant a wish to have the “prism”
Broaden the spectrum and colour the soul
To be
Passionated as Red
Confident as Yellow
Fresh as Green
Sorrow as Blue
and Faithful as Violet
To “feel” the life in every heart beats
To “love” and to be “grateful”
for every single day
“Thanks for having me in the end”
“Her” would say one day.
3:12 am 1.11.19

Running over my neurone
Playing with my strikes
Up and down
Forward and Backward
Like a loop
Can’t resist
Calm face but messing heart
Like knitting my own words
To form a melody
“I miss you
I love you
Can you forgive me?
Can we… “
Love with your whole heart
Betray eh?
Let it be
Grow from it
Place there a seed of forgiveness
Not revenge
Of understanding
Not sadness
Have faith in love itself
Not in anyone particular
You deserve love
As much as there is any
Have faith!
Ps: Like falling in love with a small piece of mandarin!