đôi mắt
họ có thể đọc được những con sóng cảm xúc hỗn loạn của ta…
hay nhìn chằm chằm vào sự tĩnh mịt của nó giữa đêm đông…
ta không đủ dũng cảm để cho họ thấy con đường vào tâm hồn ta
những lúc hỗn loạn chênh vênh không âm nhạc
ta nhắm mắt
để giấu đi sự lạc lõng
cô đơn
sợ hãi của mình