“Thật ra, lựa chọn không nằm ở người nào mà là nằm ở chính mình cần và muốn điều gì nhất cho cuộc sống về sau. Muốn một tình yêu cuồng nhiệt mê đắm nhưng bấp bênh và bất chấp tương lai tròn méo thế nào? Hay muốn một mái âm bình bình đạm đạm, tựa vào nhau theo kiểu tình bạn… đời, không quá thiết tha, không quá mong cầu, chỉ cần có người bên cạnh lúc tóc bạc da nhăn.”
Thương mấy cũng là người dưng
Như một lần mình nói chuyện với ba…
“Ba, dạo này cô Hành sao rồi?”
“Ừa thì cô vẫn khỏe nhưng cậu Út mày thì dạo này hơi đãng và sức khỏe có chút sa sút”
Và rồi ba nói với giọng điệu hí hửng “Lúc đó ba ghẹo cô Hành. Ổng quên ni quên nọ nhưng không quên bà là được rồi.”
Mình biết cậu Út là đời chồng thứ hai của cô Hành. Hai người đến nhau ở như vậy mà không có con, cùng nhau sống một cuộc sống hơi khó khăn một chút về tài chính. Vậy mà thì thoảng nghĩ về mình là cảm thấy ấm lòng: có người hủ hỉ khi đêm về, có người chăm sóc những lúc ốm đau trở trời, có người để nhớ về. Sao tình cảm có thể bình yên như vậy, chẳng phải sa hoa, phù phiếm, điên cuồng theo đuổi, chỉ cần cái nắm tay cùng nhau đi qua tháng ngày, trong căn nhà nhỏ, một mảnh vườn, đàn gà nhỏ, ngày sửa xe, ngày làm thuê, ngày bán bánh mì.
Nếu lòng đã tịnh thì điều gì mà ta không thể vượt qua được…
